Các nước bắt đầu tích trữ lương thực – Kinh Doanh



--

Kazakhstan – một trong các nước xuất khẩu bột mỳ lớn nhất thế giới, đã cấm xuất khẩu mặt hàng này, cùng cà rốt, đường và khoai tây. Serbia cũng đã cấm xuất khẩu dầu hướng dương và nhiều sản phẩm khác. Còn Nga để ngỏ khả năng này và sẽ cho thấy đang theo dõi tình hình hàng tuần.

Chỉ vài nước trên thế giới có hành động này và không có dấu hiệu chắc chắn nào là sẽ còn nhiều nước làm điều tương tự. Tuy nhiên, Bloomberg cho rằng điều đó đang làm dấy lên câu hỏi: Đây có phải sự khởi đầu của chủ nghĩa dân tộc trong lương thực, dọa dẫm thêm dòng chảy thương mại và chuỗi cung ứng toàn cầu?

“Điều này đã xảy ra rồi. Và mọi thứ những gì chúng ta có thể thấy là hoạt động phong tỏa sẽ ngày càng tệ hại hơn”, Tim Benton – Giám đốc Nghiên cứu các không may mới nổi tại Chatham House cho biết.

Bên trong một kho dự trữ gạo ở Ayutthaya, Thái Lan. Ảnh: Reuters

Bên trong một kho dự phòng gạo ở Ayutthaya, Thái Lan. Ảnh: Reuters

Dù nguồn cung thực phẩm toàn cầu vẫn rất dồi dào, các rào ngăn cản logistics đang khiến việc đưa mặt hàng đến nơi cần thiết khó khăn hơn. Đại dịch đang khiến các nước phải áp dụng giải pháp phong tỏa, người dân đổ xô mua hàng tích trữ, còn các công ty lại thiếu nhân lực.

Tác động kinh tế của đại dịch lên thế giới chỉ vừa mới bắt đầu. Quy mô của các biện pháp có hạn thương mại trên gợi nhớ lại tác động tiêu cực của chủ nghĩa bảo hộ. Việc này càng đúng khi các hành động trên được mang ra vì lo âu chứ không phải vì mất mùa hay các vấn đề về nguồn cung khác.

Rất nhiều nhà nước đã đưa ra các giải pháp mạnh tay, như đem ra giờ giới nghiêm, hạn chế tụ tập đông người hoặc cho dù hạn chế người dân ra ngoài làm việc khác ngoài mua nhu yếu phẩm. Điều này còn cũng có thể có thể ảnh hưởng đến chủ trương lương thực, Ann Berg, nhà tham vấn độc lập và nhà buôn lương thực lâu năm nhận định. “Bạn có thể thấy chế độ chia khẩu phần như thời chiến, kiểm soát giá thành và dự phòng trong nước”, bà nói.

Một số quốc gia đang bổ sung thêm nữa kho dự phòng chiến lược của họ. Trung Quốc – nước tiêu thụ và sản xuất gạo rất lớn ngoài nước đã cam kết mua nhiều hơn bao giờ hết từ mùa màng nội địa, mặc dầu nhà nước đã dự phòng gạo và lúa mì đủ cho một năm tiêu thụ.

Các nhà nhập khẩu lúa mì hàng đầu gồm Algeria và Thổ Nhĩ Kỳ cũng mang ra các gói thầu mới, trong lúc Morocco dừng áp thuế nhập khẩu sản phẩm này đến giữa tháng 6.

Tuy nhiên, khi các chính phủ thực hiện các biện pháp để tàng trữ lương thực, họ có nguy cơ phá vỡ một hệ thống toàn cầu, đã được tăng cường tính kết nối trong vài thập kỷ gần đây.

Kazakhstan đã dừng xuất khẩu các dòng thực phẩm khác như kiều mạch và hành tây, trước khi dừng xuất khẩu bột mỳ tuần này. Động thái mới nhất này ảnh hưởng lớn hơn nhiều với những doanh nghiệp trên toàn cầu lệ thuộc vào nguồn cung nguyên liệu để sản xuất bánh mỳ.

Đối với một số mặt hàng, phần lớn nguồn cung nguyên liệu đến từ rất ít quốc gia xuất khẩu. Do đó, sự ngắt quãng với những đơn hàng này sẽ gây ra sự phân rẽ lớn trên toàn cầu. Ví dụ, Nga là nước xuất khẩu lúa mì hàng đầu thế giới và là hãng sản xuất chủ đạo cho Bắc Phi.

“Nếu các chính phủ không hợp tác để đảm bảo chuỗi cung ứng toàn cầu và họ chỉ đặt quốc gia mình lên hàng đầu, toàn cầu sẽ rơi vào tình thế tệ hại hơn”, Benton tại Chatham House nói.

Ông cảnh báo việc đua tích trữ cùng theo với chủ nghĩa bảo hộ cuối cùng cũng có thể có thể khiến giá thực phẩm tăng cao hơn. “Nếu bạn hoảng loạn khi mua cho mùa màng năm tới, sau đó giá sẽ tăng cao và khiến các nhà hoạch định chính sách hoảng loạn hơn”, ông nói.

Giá hàng hóa lên cao cũng cũng có thể gây không ổn định lớn. Giá bánh mỳ có lịch sử gắn với khởi đầu không ổn định chính trị. Trong các đợt tăng giá năm 2011 và 2008 đã có các cuộc bạo loạn thực phẩm tại hơn 30 quốc gia ở châu Phi, Á và Trung Đông. “Không có nguồn cung thực phẩm, xã hội có thể bị phá vỡ”, Benton cho hay.

Trong những thập kỷ trước, giá lương thực tăng do các vấn đề biến đổi tiết trời ảnh hưởng đến vụ mùa, cũng giống chính sách của các nước khiến hậu quả nặng nề hơn. Năm 2010, Nga trải qua đợt nắng nóng kỷ lục gây thiệt hại vụ lúa mỳ khiến nước này cấm xuất khẩu để đáp ứng đủ nguồn cung nội địa. Đến tháng 2/2011, thước đo giá lương thực ngoài nước của Liên Hợp Quốc đạt tới cao kỷ lục.

Diễn biến chỉ số giá lương thưc toàn cầu của Liên hợp quốc từ năm 2010 - nay. Ảnh: Bloomberg

Diễn biến chỉ số giá lương thực ngoài nước của Liên hợp quốc từ năm 2010 đến nay. Ảnh: Bloomberg

“Với những vấn đề chúng ta đang phải đối mặt, chưa phải lúc để áp dụng các chủ trương tương tự. Thay vào đó, này là thời điểm để hợp tác và phối hợp”, Maximo Torero, kinh tế trưởng tại Tổ chức Lương thực và Nông nghiệp của Liên Hợp Quốc cho biết.

Tất nhiên, các lệnh cấm sẽ không tồn tại lâu và dấu hiệu khôi phục có thể khiến các quốc gia dừng những biện pháp cứng rắn. Khi người tiêu dùng thấy nhiều sản phẩm trên kệ hơn, họ cũng có thể dừng tích trữ.

X5 Retail, nhà bán lẻ lớn nhất nước Nga cho thấy nhu cầu với các thực phẩm thiết yếu đang bắt đầu ổn định. Tại Mỹ, các nhà bán lẻ lớn Walmart đã rút ngắn thời gian mở cửa để chuyên viên bổ sung hàng lên kệ.

Hiện tại, giá một số thực phẩm đã bắt đầu tăng vì nhu cầu đột biến. Giá thỏa thuận lúa mỳ sau này ở Chicago – mức hợp lý cho ngoài nước đã tăng hơn 6% trong tháng 3. Giá thịt bò bán buôn ở Mỹ cũng tăng đỉnh cao từ năm 2015, giá trứng cũng cao hơn.

Trong khi đó, USD đang tăng mạnh so với 1 loạt tiền tệ ở các thị trường mới nổi. Điều này làm giảm sức mua đối với các quốc gia xuất khẩu – thường được định giá bằng đồng tiền xanh.

“Cuối cùng, bất kỳ sự ngắt quãng vì nguyên nhân gì, các nước tiên tiến chậm với đồng tiền yếu sẽ bị tổn thương nhiều nhất” Berg nhận định.

Tú Anh (theo Bloomberg)

Sưu Tầm: Internet – Tạp chí bất động sản: TopVn

Bài Viết Liên Quan


Bài Viết Khác

--