Tổng giám đốc Mekong Capital: '8 tiếng đi làm cũng là cuộc sống' – Kinh Doanh



--

Từ một nhân viên tham vấn nhân sự cao cấp của Navigos, 10 năm trước, Nguyễn Thị Minh Giang chuyển qua Mekong Capital chịu trách nhiệm hỗ trợ các công ty trong danh mục đầu tư tuyển dụng nhân sự cấp cao và kiến tạo văn hóa. Trong công việc, Tổng giám đốc Nhân tài và Văn hóa doanh nghiệp của Mekong Capital tự nhận mình là người ồn ào, máu lửa và nhiều chất “men”. 

Bà Nguyễn Thị Minh Giang. Ảnh: Mekong Capital

Bà Nguyễn Thị Minh Giang. Ảnh: Mekong Capital

– Có một câu hỏi mà hầu như mọi chỉ huy nữ đều sẽ thu được là “làm cách nào để thăng bằng cuộc sống”, vậy còn bà?

– Khi lần thứ nhất được hỏi câu này tôi đã tự vấn bản thân, có phải cuộc đời mình đang bị không cân bằng không. Thực ra là không. Làm việc ở Mekong Capital giúp tôi nhận thấy một điều là “làm sếp” phải giúp nhân viên không phải tìm cách cân bằng cuộc sống vì công việc. Chẳng lẽ 8 tiếng đi làm không phải là cuộc sống, hay về nhà rồi vẫn chính là công việc. Vì vậy mà ở Mekong Capital chúng tôi có cụm từ “work-life integration”, hiểu đơn giản thì đó là sự trọn vẹn giữa cuộc sống và công việc. Trong đó “Love Giver” là một những ý kiến xuyên suốt, tức là ra sao đem lại sự hạnh phúc cho những người mình thương yêu, thay vì việc đi làm kiếm rồi mang tiền về nhà.

Khu vực treo những tấm ảnh thể hiện thông điệp work-life integration, sự trọn vẹn giữa cuộc sống và công việc của các nhân viên Mekong Capital . Ảnh: Mekong Capital

Khu vực treo những tấm ảnh thể hiện thông điệp “work-life integration”, sự trọn vẹn giữa cuộc sống và công việc của các nhân viên tại công sở TP HCM . Ảnh: Mekong Capital

Tháng 4 này Mekong Capital sẽ tổ chức lớp học “Dạy con truyền sức mạnh”. Tại sao một công ty quản lý quỹ lại đi làm chuyện đó? Mục tiêu Mekong Capital muốn tổ chức cho nhân viên để nuôi dạy con tốt hơn, thế nào để phát triển loài người và lan toả sự hạnh phúc. Mỗi ngày mỗi người đều có 24 giờ, tại sao chúng ta phải tách bạch mấy tiếng là công việc, mấy tiếng là sống và rồi tự gây cản trở mình bằng sự việc đi cân bằng phương trình đó. Ngay trong nội bộ công ty, chúng tôi có các hoạt động để bản thân mình có thể dùng thử cuộc đời ngay tại nơi làm việc.

– Bà nói không bị mất cân bằng, nhưng khi phải tiếp xúc với các CEO, những người đàn ông quyền lực và tài năng thì sao?

– Mỗi khi gặp ai đó mình sẽ học thêm một điều gì mới từ họ, từ các doanh nghiệp khởi nghiệp cho tới những người đã có cơ nghiệp buôn bán cả tỷ USD. Có lẽ mọi người sẽ nghĩ nữ giới thường “lép vế” trước họ, tôi thì không nghĩ là vậy. Tôi không thích từ “lép vế”, vì khi đối diện với các người như vậy, bản thân tôi luôn cảm nhận được sự khát khao từ họ, họ cam kết những điều lớn lao hơn bản thân và đó cũng chính là điều mà mình nên học tập. Ngoài ra, nếu bạn luôn quan tâm đến địa vị cao thấp trong một cuộc đối thoại thì rất dễ diễn ra mẫu thuẫn, tranh cãi.

Ở Mekong Capital nói chung và với cá nhân tôi nói riêng thì có lẽ chữ “tranh cãi” không nằm ở phía trong từ điển sống.

Định nghĩa “tranh cãi” thường diễn ra khi hai phía gặp vấn đề, có mâu thuẫn gì đó nhưng tất cả các khoản đầu tư, mối quan hệ giữa Mekong và các doanh nghiệp đều thành lập trên quan điểm “partnership” (đối tác). Ngay từ các bước trước mắt khi thẩm định dự án đầu tư cho đến khi đầu tư xong, mọi thứ đều được tiếp cận trên tinh thần này. Thực tế mọi thứ những gì chúng tôi muốn tiến hành đều đạt được sự đồng thuận. Điều này cũng như như 1 con đường được định dạng nhờ những bước chân mà chúng mình đã đi trong nhiều năm.

Còn một nguyên do khác để “tranh cãi” không còn đất sống là cách chúng tôi tiếp cận vấn đề. Nói nôm na thì tôi như 1 người đào tạo viên, một người đưa ra những gợi ý nhưng bản tính là tôi không quyết định thay các doanh nghiệp. Quyền quyết định có thi hành việc này hay không là ở ban chỉ huy công ty, những người đem ra giải pháp và ý tưởng. Tôi cũng có thể hướng cho họ thấy tầm quan trọng của văn hóa doanh nghiệp nhưng chính các CEO mới là người tạo nên bản sắc văn hóa riêng và thi hành nó.

Và cũng có sự may mắn là những CEO mà tôi làm việc họ đều hiểu và ý thức được tầm quan trọng của việc xây dựng văn hóa doanh nghiệp, nên tôi không gặp nhiều khó khăn và cũng chưa từng phải cãi vã với ai về chuyện này.

– Việc “là phái yếu” mang lại cho bà lợi thế gì trong công việc này?

– Nhắc đến vị trí giám đốc một quỹ đầu tư có lẽ nhiều người sẽ nghĩ đến nam giới, nhưng với vị trí có phần “đặc thù” của Mekong Capital là Giám đốc thần đồng và văn hóa, tôi nghĩ họ sẽ nghiêng về phái yếu nhiều hơn.

Mỗi người sẽ được ý kiến khác nhau là công việc này hợp với nam hơn hay nữ nhưng với tôi, người phụ nữ trong mỗi thứ công việc sẽ được các ưu thế, như khả năng và cách tiếp cận khôn ngoan hơn. Một điểm nữa là phụ nữ cũng linh hoạt, kiên trì và chịu khó lắng nghe hơn. Vì vậy họ sẽ hiểu lãnh đạo, đối tác hơn. Khi làm việc với phái yếu, liệu có mấy CEO sẽ đập bàn hay lớn tiếng. Ưu thế này thật lớn đấy (Cười).

Tất nhiên là có mặt mạnh thì cũng đều có mặt yếu, nhưng theo hiểu biết của tôi là không nhiều. Hạn chế thật to lớn cho đến giờ với tôi là thời gian tạo lập các mối liên hệ ngoài giờ làm việc. Mình là phụ nữ mà, cần thời gian cho chồng con.

– Có trường hợp nào phái yếu không còn là ưu thế và bà “ước” mình là đàn ông?

– Với tôi có lẽ là không. Trong cuộc sống lâu lâu mình muốn làm đàn ông để không phải đeo nhiều “trách nhiệm” do chính mình tự áp đặt. Còn trong công việc thì không, tôi chưa từng ước mình là đàn ông. Với lại, bản thân tôi cũng thấy mình khá là “men”.

Trong công việc, tôi là người khá mạnh mẽ và đa phần làm chủ xúc cảm tốt, tách rõ cảm xúc cá nhân và yêu cầu giải quyết công việc. Cái đây là yếu tố này rất quan trọng đấy. Tôi đừng để bị ảnh hưởng bởi sự buồn vui từ xúc cảm cá nhân mà vẫn thực hiện việc bình thường. Rồi mỗi khi càng phải quyết định thì mình quyết đoán, độc lập.

Bà Nguyễn Thị Minh Giang (ngồi thứ hai từ phải qua) là trở thành một trong bốn tổng giám đốc của Mekong Capital từ tháng 2/2020. Ảnh: Mekong Capital

Bà Nguyễn Thị Minh Giang (ngồi thứ hai từ phải qua) là trở thành một trong bốn tổng giám đốc của Mekong Capital từ tháng 2/2020. Ảnh:  Mekong Capital

– Vị trí của bà được ví là người đi “xây” văn hóa doanh nghiệp. Vậy còn cuộc sống riêng, bà xây những gì cho các mục tiêu của sống của mình?

– Thực ra, xây dựng văn hóa doanh nghiệp cũng giống như xây một thứ văn hóa của gia đình. Bạn cũng bắt đầu từ một tầm nhìn, một mục tiêu chung mà bạn muốn chia sẻ. Với công việc, đó là những người Founder, đồng nghiệp, hay đối tác. Còn trong gia đình thì đó là chồng.

Bạn đừng nghĩ thành lập văn hóa doanh nghiệp điều gì đó ghê gớm lắm. Mọi thứ đều bắt đầu từ mục đích chung, để có thể “cùng nhau dùng thử sự hạnh phúc ở trong từng khoảng khắc”. Có mục tiêu rồi thì bước kế đến là xác định những giá trị cốt lõi, những nền tảng để cùng nhau giao tiếp, chia sẻ.

Văn hóa trong gia đình cũng giống vậy, khi hai bên đã có chung một tầm nhìn, thì bước tiếp theo là định vị nền tảng để đem ra quyết định, những lựa chọn hay cách giao tiếp.

Ví dụ như cách vận hành của gia đình tôi, cũng đã được thành lập như doanh nghiệp vậy (Cười). Tôi và chồng sẽ chia phần việc rõ ràng, việc nào do ai toàn quyền quán xuyến. Ví dụ toàn bộ việc nhà, người giúp việc hay đi chơi ở đâu thì tôi sẽ toàn quyền quyết định. Còn một số những phần việc khác như mua xe, thuê người lái xe thì chồng tôi sẽ quyết. Hai vợ chồng tự cắt cử nhau và cũng nhờ vào một số những nguồn trợ giúp từ bên phía ngoài như ông bà, thầy cô nữa.

Có một điều mà tôi cũng học được từ cuộc sống bận rộn này là phải “sống hết mình cho giây phút hiện tại”. Có nhiều hôm tôi nên làm việc liên tiếp từ 8h sáng tới 8h tối, nhưng sau đó, toàn bộ thời gian của tôi là dành cho gia đình, cho chồng, cho con, rất ít khi tôi để công việc can thiệp vào khoảng thời gian này. Cuối tuần cũng giống vậy, khi mình ra khỏi công việc thì lúc đó là thời gian cho bản thân, cho gia đình, đặc biệt là sở thích nấu ăn. 

– Những bố mẹ thường sẽ có khuynh hướng áp thành tích cho con cái. Với bà, là giám đốc một quỹ đầu tư, bà có đặt mục đích này không?

– Mỗi người đều có 1 ý kiến dạy con riêng, tùy vào mục tiêu và hoàn cảnh. Riêng với gia đình tôi thì chọn không đặt mục đích cho con.

Thay vì áp mục tiêu thành tích cho con cái, tôi chọn là người huấn luyện, là một người bạn để lắng nghe và hướng dẫn con biết tự đặt mục đích để phấn đấu. Ví dụ con trai lớn của tôi cực thích bóng đá. Đương nhiên là bố mẹ ai cũng muốn con mình tập trung vào việc học hành, nhưng đó là sở thích, là đam mê của con nên để bạn ấy tự quyết định. Và kết quả là con tôi tự quyết định sẽ chuyển trường, chuyển về trường có nhiều sân bóng hơn.

Không chỉ riêng vấn đề đó mà còn nhiều việc khác nữa, chúng tôi đều khuyến khích để con tự quyết, tự chịu trách nhiệm, việc của mình là chỉ ra rằng những quyết định đó có thể dẫn tới tương lai như thế nào. Tất nhiên những việc mà tôi để con tự quyết không nguy hiểm, không ảnh hưởng đến người khác. Còn những quyết định cũng có thể có thể dẫn đến sự ảnh hưởng với người xung quanh, tôi sẽ ngồi nói chuyện để giảng giải cho con. Là bố mẹ tôi muốn giúp con vẽ lên bức tranh, không phải tự mình vẽ rồi nói với chúng rằng đây là bức họa sau này con phải vẽ.

Minh Sơn

Sưu Tầm: Internet – Tạp chí bất động sản: TopVn

Bài Viết Liên Quan


Bài Viết Khác

--